GIÁO LUẬT CÔNG GIÁO

http://giaoluatconggiao.com


CHÚA NHẬT XXIII A. Nghệ thuật sửa lỗi - JB. Lê Ngọc Dũng


NGHỆ THUẬT SỬA LỖI

Ngạn ngữ Tây phương có câu : “Con người là tội lỗi”. Chính vì vậy, ngay cả trong cộng đoàn Giáo Hội thánh thiện cũng có những người tốt và có cả những người chưa tốt, thậm chí còn có cả những người xấu nữa.
Cũng vì thế Chúa Giêsu muốn nêu lên tinh thần trách nhiệm của mỗi người là phải ân cần săn sóc cho nhau, không chỉ về mặt vật chất, mà còn giúp đở nhau về tinh thần về mặt thiêng liêng nữa.
Tuy nhiên, chúng ta có thể rơi vào một trong hai thái cực này. Thứ nhất là thái độ dửng dung, mặc kệ nó, sống chết mặc bây, ai có linh hồn người ấy giữ. Hay cùng lắm là bố thí cho hắn một vài kinh gọi là câu nguyện cho tội nhân ăn năn trở lại. Đó là một thái độ khép kín, thiếu sự dấn thân, chỉ biết lo cho phần rỗi của mình, chứ không quan tâm gì tới anh em.
Thái độ thứ hai là ngược lại, là chuyên xía vào đời tư của anh em, dò xét từng hành vi, cử chỉ, lối sống của anh em, để rồi với cái nhìn chủ quan mà đánh giá phê phán, thậm chí, bôi nhọ và kết án bất công nữa.
Trong quyển sách về truyện các vị ẩn tu có ghi lại câu chuyện sau đây :
Ngày kia, khi giám mục Ambôtnat đến thăm mục vụ một làng nọ, dân chúng bày tỏ nỗi bất bình của họ đối với vị ẩn tu trên núi, vì ông ta đem theo một phụ nữ để chung sống. Từ dạo ấy, vị ẩn tu không ngớt là đối tượng cho dân làng đàm tiếu và lên án.
Đức Giám mục Ambônat vừa đến, họ xúm lại vây quanh ngai và nói: Hôm nay ngài đã đến, thì ngài phải chấm dứt ngay tình trạng sa đọa, bê bối gây nhiều gương mù gương xấu của vị ẩn tu trên núi kia.
Sau khi nghe những lời kết án gay gắt của dân làng, Giám mục quyết định leo lên núi. Ngài đi đầu và dân làng nối gót theo sau.
Vị ẩn tu thấy đám đông kéo đến thì hoảng sợ và hấp tấp bảo người phụ nữ hãy chui vào một chiếc thùng gỗ trống. Giám mục là người duy nhất đến trước túp lều, và là người đầu tiên bước chân vào. Ông đưa mắt nhìn chung quanh, và hiểu ngay tức thì. Ngài ung dung đi thẳng đến cái thùng gỗ và ngồi lên trên, và bình thản ra hiệu và bảo dân làng: “Anh chị em hãy lục soát túp lều để tìm người phụ nữ”.
Khi họ không tìm ra bóng dáng người đàn bà, Giám mục nói; “Anh chị em hãy xin lỗi Chúa, vì đã nói xấu vị ẩn tu này cách vô cớ.”
Nhưng sau đó, chờ đến lúc mọi người đã xuống dưỡi chân núi, Giám mục Ambônat mới tiến đên gần vị ẩn tu, nắm chặt tay ông, đưa đôi mắt nhân từ nhưng cương nghị, nhìn sâu vào đôi mắt vị ẩn tu và chậm rãi nói: Hỡi người anh em. Hãy cẩn thận giữ mình, kẻo phải mất linh hồn.”
Hai thái độ khác nhau giữa dân làng và Đức Giám mục có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn lời dạy của Chúa Giêsu về việc sửa lỗi cho nhau.
Trong câu truyện trên, phản ứng của dân làng trước lỗi lầm của vị ẩn tu và phương thế họ muốn áp dụng đối với ông thì trái nghịch với giáo huấn của Chúa Giêsu. Thay vì trước tiên là phải kín đáo tìm đến người phạm lỗi, để diện đối diện, lưu ý người anh em về lỗi lầm của họ, dân làng đã vội vã đồn thổi, lên án và phao tin về tội lỗi của vị ẩn tu. Tiếp đến, thay vì cho người phạm lỗi một cơ hội để họ cải tà qui chánh, dân làng đã quyết định làm nhục và khai trừ ông ta. Và sau cùng, thay vì gặp gỡ riêng, hay cử vài đại diện dến để trình bày vấn đề với vị ẩn tu, họ đã đưa thẳng vấn đề lên Đấng Bản quyền.
Ngược lại, vị giám mục Ambônat đã cố gắng áp dụng lời khuyên của Phúc Âm. Trong một tình huống khó xử, ngài đã tìm cách đem vấn đề đã được mọi người bàn tán trở thành một vấn đề cá nhân, để thuận tiện đối diện với vị ẩn tu.
Tiếp đến ngài sửa lỗi không như người có quyền, trái lại, ngài đã dùng thẩm quyền mình để bảo vệ vị ẩn tu. Sau đó, ngài khuyên nhủ ông như một người anh em. Và sau cùng, mặc dầu không cấu kết với đám đông để coi thường và lên án vị ẩn tu, ngài cũng thẳng thắn nói lên tầm quan trọng của lỗi lầm mà vị ẩn tu sai phạm, cũng như nêu bật mối nguy hiểm của lỗi lầm này với phần rỗi linh hồn : “Hỡi người anh em, hãy cẩn thận giữ mình, kẻo mất linh hồn".
Sửa lỗi cho nhau là một nghệ thuật xây dựng niềm hạnh phúc, bất cứ ở đâu có hai ba người cùng chung sống. Nhưng đây là một nghệ thuật rất khó, và khó đạt đến thành công mỹ mãn. Vì thế thiết nghĩ mỗi cộng đoàn, bé nhỏ như mái ấm gia đình, hoặc lớn hơn như trong một nhóm hoạt động tông đồ như ca đoàn, hội đoàn, hội đồng giáo xứ..., trước tiên chúng ta phải cảm nghiệm được Chúa Giêsu ở giữa chúng ta, như lời Ngài đã hứa : “Ở đâu có hai hay ba người tụ họp lại nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người ấy.”
Lúc cảm nghiệm được Chúa Giêsu ở giữa cộng đoàn, và nhờ sức mạnh của Ngài, chúng ta có thể dễ dàng hơn, giúp nhau sửa lỗi trong tinh thần xây dựng, và nhất là trong niềm kính trọng và thương yêu chân tình. Những người đang lầm lỗi có thể so sánh như những bệnh nhân về tâm hồn, cần đến sự cảm thông và tình thương nhiều hơn để được nâng đở và khuyến khích trên con đường hoán cải đời sống.
 

 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây